#Blog02102021
- Minaschou

- Oct 2, 2021
- 7 min read
SỐNG TRONG MỘT GIA ĐÌNH NHIỀU ĐỊNH KIẾN SẼ RA SAO ?
Chào buổi tối mọi người ! Hôm nay của mọi người như thế nào ^.^ Mình nghĩ khi mọi người nhìn tiêu đề mình viết, thì cũng biết hôm nay mình sẽ viết về điều gì rồi phải không ? Đúng, chính là về gia dình của mình và những điều mình chưa từng kể. Mọi người thường cho mình là may mắn khi được sinh ra trong một gia đình ấm no và đầy đủ, gần như không phải lo lắng quá nhiều, đúng, mình được sinh ra trong một gia đình như vậy, nhưng, trong gia đình ấy lại ẩn chứa quá nhiều định kiến cổ hủ và lạc hậu. Mình sống trong một gia đình có 3 thế hệ, gồm ông bà, bố mẹ và mình, ngoài ra thì mình còn sống cạnh nhà của bác cả nhà mình. Ông bà nội mình luôn có những định kiến nhất định đối với mẹ của mình, mình và một vài chị em họ của mình. Mình sẽ không nhắc lại câu chuyện này nếu hôm nay ông bà mình không nói mẹ mình. Mọi người cũng biết rằng, việc phụ nữ có xăm lông mày, hay môi cũng chỉ là một nhu cầu làm đẹp rất đỗi bình thường thôi mà đúng không ? Mẹ mình cũng là một người phụ nữ, mẹ cũng thích được làm đẹp, nhưng mỗi lần mẹ làm tóc hay xăm lông mày thì đều phải nhận những lời nói không chút khen ngợi từ phía ông bà nội mình. Thực sự mẹ mình đã phải sống một cuộc sống áp lực với ông bà nội mình. Bản thân mình đã ảnh hưởng rất nhiều từ tính cách của mẹ, nên vì vậy cũng không thể tránh khỏi một vài lời nói không hay của ông bà với mình. Mình nhớ có một hôm nhà mình cùng nhau ăn uống, sau khi ăn xong, các bác lớn và các anh có ra ngoài ngồi uống nước, còn chị em mình ở trong bếp để rửa bát, lúc đó mấy chị em mình ngồi ngoài rửa, rồi anh mình chạy ra để úp nồi và vung phụ bọn mình. Bất ngờ là lúc bà nội mình nhìn thấy, bà liền nói "Con trai ở đây làm gì, lên nhà ngồi với các bác, để các em ý rửa" 😃. Ủa là sao vậy, anh ấy giúp bọn mình thôi mà ? Câu chuyện chưa dừng lại ở đó, bà nội mình có nói với chị em mình rằng "Con gái con đứa có mấy mâm bát mà không rửa nổi thì mai sau ai nó lấy" 😃. Mỗi lần mình học một món gì đó mới thì mục đich của mình chỉ là để học hỏi thêm và tích lũy kiến thức cho bản thân mà thôi. Nhưng bà nội nói với mình rằng "Học nấu ăn cho ngon, rồi phải học cả cách lau bếp, lau bàn, sắp cỗ nữa, không nhỡ mai sau lấy chồng lại bị người ta khắt khe" 😀. Mình biết rằng cuộc đời của mình mai sau thế nào cũng phải lấy chồng (Mà thực ra mình cũng không biết), nhưng mà giờ tất cả những điều mình học và mình làm chỉ để tích lũy kĩ năng cho bản thân sau này mà thôi, đúng không mà 😥. Nhưng có lẽ điều mà khiến mình buồn nhất về những định kiến mà ông bà nội mình nói, có lẽ là những lần ông bà bảo mẹ mình sinh thêm em bé. Ông bà nội mình thi thoảng cũng nhắc đến việc sinh thêm em bé với mẹ mình. Mình thì không muốn mẹ mang thai nữa, vì hai lần mang thai trước, mẹ mình đều có bệnh nền mỗi lần mang thai. Mình còn nhớ mẹ từng nói với mình, hồi mẹ mang thai mình, mẹ đang bị viêm gan B, vì vậy mình cũng đã bị lây theo mẹ. Đó là lí do mà một năm mình dễ bị ốm 4-5 lần. Đến với em mình, thì mẹ cũng bị ốm khi mang thai, điều đó làm sức đề kháng của em mình khi sinh ra có chút hơi yếu, khiến cho mỗi tháng em đều bị ốm ít nhất một lần. Điều đó khiến cho mình không muốn mẹ sinh em bé nữa, nhưng mỗi bữa cơm, có những khi ông bà lại nói với mẹ mình là "Sinh thêm đứa cháu trai cho vui nhà vui cửa", ủa, 2 đứa cháu gái đang ngồi đây mà, nhà mình ngày nào cũng rất vui mà ? Tại sao vậy ? Thực sự mình không thể hiểu tại sao ? Ông bà luôn nói rằng cháu trai hay cháu gái không quan trọng, nhưng ông bà lại luôn dành cho anh cả một tình cảm lớn hơn một chút. Điều đó đôi khi làm mình và những chị em của mình trong gia đình cảm thấy có chút ghen tỵ. Mình cũng chẳng hiểu tại sao ông bà mình vẫn luôn có những định kiến như vậy nữa. Mẹ mình là một người phụ nữ của công việc và xã hội, số lần mẹ mình vào bếp chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi, vì vậy ông bà thường không hài lòng lắm với mẹ mình, từ việc mẹ mình bắt đầu đọc kinh tại nhà hay việc mẹ tham gia các lớp hỗ trợ năng lượng của Giáo hội Phật giáo, ông bà mình đều không thích, mình cứ nghĩ rằng bố sẽ là người đứng ra để bảo vệ mẹ nhưng mà kể cả bố mình cũng không đồng ý với những điều mẹ mình làm. Có những lúc, mẹ nói với mình rằng "Mẹ chán bố lắm rồi, ở nhà thì chẳng chịu giúp mẹ lau dọn, cứ suốt ngày ngồi dưới nhà xem TV với chơi tam cúc với ông bà", thực sự có những khi mình cũng giận bố lắm, bố không bao giờ lắng nghe lời của mình. Có những khi ông bà mắng oan mình, mình cứ nghĩ bố biết và rồi bố sẽ nói gì đó, nhưng rồi bố chỉ mắng mình rằng tập trung ăn cơm đi, sai mà còn không nhận lỗi. Ủa tại sao vậy ? Các cậu sẽ không tưởng tượng được châm ngôn sống của mình và mẹ mình đâu, mẹ mình luôn dạy mình rằng "Nếu con không muốn bị ông bà nói, việc của con là giả vờ câm và điếc", ông bà nói gì cũng vâng ạ, tuyệt đối không được nói lại dù có bất cứ lí do nào. Bản thân mình đôi khi cũng là người nóng tính, nên không kiềm chế được mà phản bác lại, nhưng các bạn cũng biết đó, phản như không ^.^ Vì vậy, cách duy nhất mình có thể làm là học cách nói Vâng ạ và im lặng. Có lẽ mẹ đã quá hiểu mọi thứ rồi nên mẹ mới có thể làm được những điều đó. Mẹ mình là một người phụ nữ rất hiện đại, vì vậy mẹ cũng không mấy đồng tình với những định kiến cổ hủ của ông bà, tại sao ông bà nội bảo mẹ mình phải sinh em trai, điều đó đâu có nhất thiết, ông bà đã có 2 đứa cháu gái ở đây rồi mà. Tại sao ông bà nội cứ mắng mỏ mình mỗi khi mình đọc kinh hay học cùng với mẹ. Tại sao lại như vậy ? Vốn dĩ mình cứ luôn cho rằng đây chính là những định kiến từ lâu của các thế hệ đi trước, mình cố gắng để hiểu và tiếp thu, nhưng mình thật sự không làm được. Mọi người thường nói "Con gái sau này nhất định phải tìm lấy một người chồng yêu thương mình như bố" nhưng nếu thật sự giống bố của mình thì mình cũng không thể yêu. Phải, bố mình rất yêu thương mẹ mình và hai chị em, nhưng có đôi khi bố không đứng lên để bảo vệ mẹ. Thậm chí còn không đồng tình việc mẹ đi xăm lông mày và học những lớp của hội Phật giáo. Nếu để yêu một người giống bố thì mình hi vọng, người đó sẽ yêu thương mình giống như cách bố yêu thương mẹ, nhưng chắc chắn, người đó phải biết bảo vệ mình khi mình bị oan, chứ không được như bố mình. Mình đã từng phải chứng kiến cảnh ba mẹ mình cãi nhau và rồi mẹ đã khóc, mẹ khóc nhiều lắm và mẹ nói với mình rằng sau này, nhất định phải lấy một người có gia đình yêu thương con, chứ không phải một gia đình mà con lại cảm thấy áp lực khi sống ở đó. Nhưng mà các bạn yên tâm nha, ba mẹ mình vẫn yêu thương nhau cực ý, nhưng mà mỗi lần mẹ bị bà nội trách mắng oan, thì mình lại được làm anh hùng giải cứu mẹ, hihi. Sống với những định kiến như vậy, quả thật với mình là không hề dễ dàng, một ngày khóc lóc đến 3-4 lần cũng là chuyện bình thường, tức giận 3-4 lần cũng là bình thường, bởi mình đã quá quen rồi. Một cuộc sống có chút áp lực với những lời nói mang tính truyền thống của ông bà nội mình cũng đã quen rồi. Phải, mình cho rằng ông bà nói vậy cũng chỉ là muốn tốt cho mình mà thôi, nhưng mà cái cách ông bà truyền tải điều đó lại khiến mình không muốn vui vẻ mà nhận. Việc của mình là làm quen với những lời nói đó và tiếp tục sống, đúng không nè ^.^
Cảm ơn các cậu đã đọc cái blog siêu dài dòng tối nay của mình. Chúc các cậu ngủ ngon nhé. Ngày mai là cuối tuần rồi đó. Các cậu đã có dự định gì đặc biệt chưa nhỉ ^.^

.png)





ulatr :33 chou viết đáng iu quá dợ :>>>